Cẩm nang luyện tập phòng chống ô nhiễm môi trường. " Nếu chúng ta làm sạch cơ thể hàng ngày, các tế bào có thể duy trì lâu hơn" - Dr.Alexis Carrel - Giải thưởng Nobel 1912
ẢNH ĐẸP
Bà Nguyễn Thị Ninh báo cáo vượt qua bệnh kiệt sức
Ông Nguyễn Thúc Tề, báo cáo nhận thức về Sức mạnh vô thức
Năng lượng phủ kín hội trường, các hình ảnh không rõ nét, ai cũng được nhận năng lượng vi tế
Ánh sáng vi tế 1
Trang chủ / Ánh sáng tâm linh / RANH GIỚI TÂM LINH VÀ MÊ TÍN DỊ ĐOAN
RANH GIỚI TÂM LINH VÀ MÊ TÍN DỊ ĐOAN


RANH GIỚI TÂM LINH VÀ MÊ TÍN DỊ ĐOAN


Càng ngày càng rõ rệt sự tồn tại một thế giới vô hình bên cạnh chúng ta, là hiện thực khách quan không phủ nhận được.

Thế giới vật chất (hữu hình) là toàn bộ vật chất trong vũ trụ. Người Duy vật  được giáo dục nhãn quan về thế giới duy vật,  phủ nhận những cái gì khác thường ngoài thế giới vật chất của họ.  Máy móc là tối cao nhất, để đánh giá mọi sự việc trong đời.  Vật chất là mục đích sống, là đối tượng của nhiều người muốn có. Khiến con người có tính tranh dành, ngày càng tàn bạo và sai lầm. Tinh thần bị  căng thẳng, rất sợ hãi khi bị mất vật chất.  Khi sức khỏe bị bế tắc trước bệnh nan y, thì kiến thức duy vật không  giúp họ tìm ra lối thoát. Họ không muốn con đường khác,  lâm cảnh vô phương cứu chữa.

 Sự thật kiến thức duy vật có hạn, máy móc chỉ biết được 4%  hoạt động vật chất trong vũ trụ. Còn lại 96% trong khoảng tối không  biết, khoa học gọi  là vật chất tối và năng lượng tối (Dag Enecgy).  

Thế giới tâm linh là thế giới tinh thần phi vật chất (vô hình). Coi trọng Tinh thần là cái có trước. Tinh thần quyết định sự phát triển của thế giới vật chất. Gồm những người người Duy tâm.  Họ được giáo dục một đời sống tinh thần lớn lao, tôn kính Cội nguồn Tạo Hóa, Thượng Đế, Phật, Chúa, Thánh nhân. Họ sống Hạnh phúc trong thế giới tinh thần,  coi trọng tình yêu thương hơn ham muốn vật chất. Không sợ hãi khi rời bỏ vật chất.  

Con người sinh sống giữa thế giới vật chất, và thế giới tâm linh. Gồm những người lực lượng thứ ba, bước qua vạch giới hạn của đời sống duy vật, nhưng không hẳn ở trong tôn giáo. Họ tự học hỏi theo cách riêng để nhận  biết  thế giới  Tâm linh. Họ có đời sống tinh thần tự do hơn, biết tôn trọng Cội nguồn, và giữ gìn truyền thống Tổ tiên, Ông bà, Cha mẹ, dòng họ, Trời Phật. Danh từ “tâm linh” được gắn liền với Thần thánh, Phật, Chúa, cõi âm, đền thờ, chùa chiền, quỷ thần, vong ma, tà thuật… do đó dễ dàng đi tới một trạng thái hỗn độn nhận thức. Thấy nói tâm linh là nghe liền, hoặc nói đến tâm linh là khiếp sợ. Đều không đúng.

       Tâm linh phát triển mới hiểu Sự thật của thế giới hữu hình và vô hình, có cái tốt và cái xấu, cái thiện và bất thiện. Phải tu luyện bộ óc trong sạch, mới có thể biết được sự phức tạp  của thế giới vô hình  và hữu hình.

       Các nhà hiền triết đều trải qua những bước tu luyện thiền nhiều kiếp mới khai sáng được bộ óc hiểu được tận cùng vũ trụ. Các vị đó không còn nhiễm mắc ô trược, không còn Nhân Quả. Có đủ sức mạnh năng lượng  yêu thương tất cả mọi người tốt xấu, để giúp con người phân biệt hành động đúng sai, biết “làm lành lánh dữ”

         Tâm linh luôn gắn liền với Minh triết cùng hỗ trợ lẫn nhau, để hiểu  sự thật.  

Người mê tín dị đoan không có minh triết, cũng không có kinh nghiệm Tâm linh. Họ  bị choáng ngợp bởi thần quyền, thần thông, dễ dàng bị  chiếm đoạt tâm hồn,  bị trói vào những đam mê không dứt ra được.

        Mê tín dị đoan có khác tâm linh không ? Hoàn toàn khác, giống như sự đối lập của Phải và Trái, Phật và Ma, Chính và Tà…. Người mê tín thích dùng bùa ngải, hoặc làm mọi cách để kêu gọi thần linh yểm trợ thu được nhiều tiền của bá tánh. Họ không có tâm linh chân chính.

Tạo hóa bảo vệ con người, chống mê tín dị đoan, đã thiết lập rào cản “Âm dương cách biệt”  không cho phép vong âm  xâm nhập cơ thể con người. Nếu cơ thể bị khiếm khuyết hệ thống bảo vệ này, thì tạp âm của thế giới vô hình làm nhiễu loạn đầu óc, hành động không tự chủ,  bệnh tật nan y không chữa khỏi. Vì vậy luật trời không cho phép âm dương lẫn lộn. Việc chiếm đoạt linh hồn người khác  là trái luật trời, đều  đến lúc bị trừng trị.

 Chỉ  các bậc Thánh nhân, các nhà ngoại cảm tài giỏi được phép nối liền âm dương, để làm những việc khẩn cấp cứu người. Họ có Thiên mệnh có tài năng suất sắc, và được bảo vệ đặc biệt, hoàn toàn khác người mê tín.

Thái độ của các nhà Tâm linh về mê tín dị đoan.  Một bậc thầy tâm linh nổi tiếng thế kỷ XX là Kritsnamurti tuyên ngôn: “Ai muốn bước đi trên đường Đạo phải tập tự mình tư tưởng, vì dị đoan là một trong những tai hại lớn nhất thế gian, một trong những xiềng xích tự con người phải hoàn toàn xa lánh nó” (Dưới chân Thầy).

“Họ đâu biết rằng trong cõi âm có rất nhiều vong linh bất hảo hay tìm cách hướng dẫn sai lạc những người non nớt vừa bắt đầu khai mở quyền năng. Dĩ nhiên, với trí tuệ nông cạn, họ không biết tiêu chuẩn để xét đoán những hiện tượng có hợp chân lý hay không? Bởi thế họ dễ bị lung lạc để trở nên một tay sai đắc lực của các vong linh ma quỷ, các sinh vật vô hình. Một con người còn nhiều tham vọng, thiếu công phu trì giới, trong họ còn đầy đủ khí cụ tham, sân, si, ích kỷ, mê muội thì quá dễ dàng để các vong linh lợi dụng. Người tu mà thiếu từ bi, trí tuệ rất dễ bị sa ngã vào ma đạo lúc nào không hay” (Hành trình về Phương Đông)

Nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài lo lắng: “Gần mười năm áp vong tôi đã thấm thía đủ những góc khuất phức tạp và nguy hiểm trong công tác này. Áp vong càng trở nên phổ biến, các khía cạnh nguy hiểm của nó càng bộc lộ rõ”. “Tôi thấy khi đến với chuyện Tâm linh, thường người ta chợt rũ bỏ hết đầu óc phản biện vốn dĩ rất cần trong mọi việc ở đời. Người ta trở nên ngây thơ, dễ tin đến lạ lùng. Họ có tâm lý tôn sùng, bảo sao cũng nghe. Họ cả tin trước mọi lời người âm. Mà quên mất rằng, người âm cũng từng là người trần vậy… Vậy mới thấy với vấn đề tâm linh, nếu không thực sự hiểu thì có lẽ ta nên đứng từ xa  mà học hỏi, chiêm nghiệm, chớ nên liều lĩnh vội bước vào mà vô tình gây họa cho bản thân cùng gia đình” .(Một thế giới khác).

Đức Phật Di Lạc cảnh báo: “Buổi Hạ ngươn lắm chông gai, và hầm hố, nếu các người không biết thấy bằng mắt Trí huệ, là sẽ bị đến chỗ không tròng, nghĩa là mắt mù vậy. Vô phương cứu chữa những bịnh không phải bịnh, những thuốc không có thuốc, vì con người đâu có con mắt nữa, đã là xác không hồn rồi làm gì còn trí huệ để xét được cái của mình hay cái của người ta. Bần đạo muốn nói rõ, là bị mượn xác hẳn, không còn ông nầy hay ông nọ, bà kia, hay bà nọ nữa. Vì xác đã bị họ chiếm rồi. Ôi thôi! Tu như vậy, thì tu làm chi… Không khí hiện tại nghẹt bởi những vong hồn, đang chờ đợi để mượn xác thân. Nếu ai không biết sống, chính họ mượn ngay cấp kỳ”.

Nhà sư Thích Trí Siêu: “Có nhiều người đi chùa nhưng họ đến để tìm một cái gì đó không liên quan đến việc tỉnh thức tâm linh”.

 Chúng ta thấy Tâm linh và Dị đoan là 2 lĩnh vực hoàn toàn đối lập nhau, giữa chính và tà.

 Vậy phân biệt nó như thể nào?

 Ranh giới giữa tâm linh và dị đoan. Trước hết có sự  khác nhau giữa chính và tà

- Tính chất của tà thuật:  cao ngạo, tham lam, dối trá thủ đoạn, thù ghét, chiếm đoạt tự do. Là 5 tính chất đặc trưng của ma đạo. Họ nói năng lươn lẹo không nhất quán, nói ngọt ngào hứa hẹn bừa bãi vô trách nhiệm để chiêu dụ lòng tham hưởng lợi. Người có tính tham lam, thủ đoạn, thiếu khiêm tốn, thích quyền năng, sẽ tà thuật quyến rũ làm tay sai cho các tổ chức lừa đảo tinh vi, kinh doanh đa cấp, các tệ nạn xã hội. Rồi chính họ trở thành nạn nhân, kéo theo bạn bè họ hàng bị liên lụy. Vì vậy cần tránh xa những nơi nào có 5 đặc điểm của ma đạo.

- Phẩm chất của Tâm linh: yêu thương, khiêm tốn, sáng suốt, trung thực, không tham lam, là 5 phẩm chất của người tâm linh chân chính. Không xâm hại tiền bạc, và  tự do của người khác.

Trên thực tế rất khó phân biệt giữa Tâm linh và tà đạo. Vì tà đạo luôn biến tướng, dùng các từ hấp dẫn: Từ thiện, Minh triết, Thần thông, Phật, Thánh, Thượng đế… để lôi cuốn mọi người. Nghĩa là tất cả các ngả đường tâm linh đều có thể bị tà thuật thao túng. Vì vậy ranh giới này rất mong manh, bí hiểm, người bình thường khó phát hiện thật giả. Người thiếu kinh nghiệm tâm linh thường bị choáng ngợp bởi quyền năng và những lời ngon ngọt thánh thiện.  Ngôn ngữ đẹp còn là công cụ  của ma đạo.  Việc làm từ thiện  còn dùng để  che đậy việc khác

Nhu cầu chữa bệnh là sân chơi lớn nhất của tà đạo , dễ dàng lôi cuốn mọi người vào tổ chức của họ

Nhiều người rất cảnh giác nói rằng: “Mắt thấy tai nghe mới tin”. Nhưng logic này  không đúng với thế giới vô hình.  Chúng có thể điều khiển hệ thần kinh,  tạo ra chút ít quyền năng,  để mê hoặc lôi cuốn đám đông cuồng tín. Sự lừa đảo của vô hình, còn mạnh hơn xã hội đen.

  Nhưng chúng ta cũng không hoang mang, bởi  “tu nhân tích đức thì  mặc sức mà ăn”,  nghĩa là sống có đạo đức thì có hồng phúc Ông bà tổ tiên  Trời Phật che chở, giúp chúng ta có trực giác để được  sống bình yên. Và sự tu luyện bộ óc trong sạch, xé bỏ màn vô minh tăm tối, thì hoàn toàn tránh được dị đoan. Quay vào bên trong nội tâm của mình, không bị phụ thuộc người khác,  là con đường an toàn để có tâm linh chân chính.

ĐOÀN THANH HƯƠNG

9/21/2021 9:06:28 PM
Các tin liên quan
NHẬN BIẾT VỊ PHẬT  (143)
QUY LUẬT CÂN BẰNG ÂM DƯƠNG  (27732)
Lịch
THỐNG KÊ
Hôm Nay:   67
Hôm qua:   70
Tuần này:   199
Tuần trước:   512
Tháng này:   2783
Tháng trước:   4072
Tổng cộng:   612007
Bản quyền tác giả Đoàn Thanh Hương
Đăng ký bản quyền tác giả số:4399/2008/QT
Giấy phép xuất bản số: 816-2013/CXB/09-31/HĐ