Cẩm nang luyện tập phòng chống ô nhiễm môi trường. " Nếu chúng ta làm sạch cơ thể hàng ngày, các tế bào có thể duy trì lâu hơn" - Dr.Alexis Carrel - Giải thưởng Nobel 1912
ẢNH ĐẸP
Bà Nguyễn Thị Ninh báo cáo vượt qua bệnh kiệt sức
Ông Nguyễn Thúc Tề, báo cáo nhận thức về Sức mạnh vô thức
Năng lượng phủ kín hội trường, các hình ảnh không rõ nét, ai cũng được nhận năng lượng vi tế
Ánh sáng vi tế 1
Trang chủ / Bản chất thiêng liêng / 7. NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH
7. NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH

     Con đuờng để đạt tới những giá trị trong cuộc sống, chính là con đường nằm trong cơ thể và thông qua cơ thể. Đã từ hàng ngàn năm nay ta đã lãng quên cơ thể. Ta cần xem cơ thể như một đền thờ, như một con đường tâm linh. Cơ thể cần sự trưởng thành, chứ không đơn giản chỉ là già đi. Bất kỳ loài vật nào cũng có khả năng già đi. Trưởng thành là đặc quyền của con người. Trưởng thành có nghĩa là đi sâu vào bên trong của bản thân mình, đi vào trong cái bất tử của bạn, đi vào trong cái vĩnh hằng của bạn, đi vào trong tính Thượng đế của bạn. Ở Ấn Độ, người Brahmin - người biết tỉnh thức, đã tự gọi mình là Dwij - người được sinh ra lần thứ hai. Trong lần sinh thứ hai người đó đã thu được điều đã bị dòng đời chà nát, phá huỷ và bạn hiểu rằng bạn đã bỏ lỡ cuộc sống, cần quay lại sự hồn nhiên sẵn có. Và phép màu này có thể xảy ra qua thiền. Thiền đơn giản là cuộc giải phẫu kỳ lạ cắt rời bạn khỏi mọi thứ không phải của bạn, chỉ giữ lại những thứ là bản thể đích thực của bạn. Nó thiêu cháy mọi thứ khác, để bạn trở thành hồn nhiên. Bí ẩn mới mở ra, tình yêu mới bắt đầu lớn lên trong bạn, từ bi mới mà bạn chưa bao giờ cảm thấy trước đây, sự nhạy cảm mới về cái đẹp, về tính Thượng đế. Bạn trở thành nhạy cảm tới mức ngay cả cành cỏ nhỏ bé nhất cũng vui với bạn. Sự nhạy cảm này sẽ tạo ra tình bạn mới cho bạn, tình bạn với cây cối, với dòng sông, với đại dương, với các vì sao, với con người. Cuộc sống trở nên giàu có hơn khi tình bạn phát triển, cuộc sống trở thành lớn lao hơn. Nó không phải là cái ao nhỏ, nó trở thành đại dương. Nó không bị giới hạn vào bạn, vợ bạn và con bạn. Thiền sẽ đem bạn tới sự yên lặng lớn lao, mọi ý nghĩa rác rưởi đều biến mất. Sự yên lặng của bạn làm phát triển tình bằng hữu của bạn, thì tình yêu cuộc sống cũng phát triển. Cuộc sống của bạn trở thành vũ điệu từ khoảnh khắc nọ sang khoảnh khắc kia, thành lễ hội từng ngày. Thế giới bên trong của bạn có ánh sáng, có bài ca, có niềm vui liên tục. Bạn làm mọi thứ mang tính sáng tạo, làm điều tốt nhất từ điều tồi nhất, từ cái xấu nhất trở thành cái đẹp. Đó gọi là nghệ thuật sống, nó là phần thưởng được trao cho những người đã kiếm được nó, xứng đáng với nó. Trưởng thành nghĩa là giành lại sự hồn nhiên đã bị mất, đòi lại thiên đường của bạn, trở thành đứa trẻ lần nữa. Trưởng thành là việc tái sinh tâm linh, bạn được sinh ra tinh khôi. Với cặp mắt tươi tắn, bạn bắt đầu nhìn vào sự tồn tại. Với tình yêu trong tim bạn tiếp cận với cuộc sống. Với yên lặng và hồn nhiên bạn thấm nhuần vào cốt lõi bên trong nhất của riêng mình. Jesu nói: “Chừng nào các ông còn chưa được sinh ra lần nữa, các ông sẽ không vào được vương quốc của Thượng đế đâu”.
     Có sự khác biệt lớn lao giữa trưởng thành và già đi, sự khác biệt bao la nhưng mọi ngưòi bao giờ cũng lẫn lộn điều đó. Mọi người cứ tưởng già đi là trở nên trưởng thành, nhưng già đi thuộc vào thân thể. Mọi người đều già đi, trở nên già lão, nhưng không chắc có truởng thành. Trưởng thành là nhận biết bản thể. Con người càng đi sâu vào bản thân mình càng trưởng thành nhiều hơn. Khi người đó đi tới trung tâm bản thể của mình người đó có sự trưởng thành hoàn hảo. Trưởng thành có hương thơm. Nó đem lại cho cá nhân này cái đẹp vô cùng. Nó cho thông minh, sự sắc bén nhất của thông minh. Nó làm cho người đó có tình yêu cuộc sống. Người đó chính là bông hoa của tình yêu. Trưởng thành tâm linh là chạm tới bầu trời bên trong của bạn, ngụ ý là bạn đã về nhà. Bạn đã chạm tới chiều cao tiềm năng của mình. Có cái gì đó mới nảy sinh bên trong bạn, tuyệt đối mới, cái làm biến đổi toàn thể cuộc sống bạn thành niềm vui. Bạn trở thành người xa lại với thế giới khốn khổ này. Bạn không còn tạo ra khốn khổ cho bản thân mình hay cho bất kỳ ai khác. Bạn sống cuộc sống của mình trong tự do hạnh phúc.
     Bước đầu tiên tìm kiếm sự trưởng thành là gì? Bước đầu tiên chính là cơ thể bạn. Có vài điều cần được hiểu: Linh hồn kết nối với với thân thể tại các trung tâm, chính từ những trung tâm này mà năng lượng sống tuôn chảy vào thân thể. Ví như sức sống của cây nó nằm ở chỗ mà nó không hiển lộ ra cho mọi người thấy, nó ở tại bộ rễ sâu dưới mặt đất. Vậy đâu là gốc rễ con người? Một đứa trẻ được hình thành trong tử cung người mẹ và phát triển từ đấy. Nó được kết nối với người mẹ nhờ rốn. Nguồn năng lượng sống sẵn có cho nó thông qua rốn, rồi về sau này là tim và não mới phát triển. Rốn là phần quan trọng nhất, sau đó là tim, rồi sau nữa mới đến não. Linh hồn được kết nối không những với não hay tim, mà kết nối với rốn. Khi gặp nguy hiểm rung động đầu tiên mà bạn cảm thấy là ở rốn. Chúng ta cần thu xếp sao cho trung tâm rốn có thể phát triển. Con người có 3 trung tâm chính: Trung tâm đời sống là rốn, trung tâm cảm xúc là tim, trung tâm ý thức là não. Năng lượng sống đang tuôn trào từ khắp mọi hướng, có một số nguồn năng lượng sống đến với chúng ta, chúng liên tục ảnh hưởng và điều khiển các trung tâm của ta. Ba trung tâm này càng nhạy cảm với năng lượng thì càng ảnh hưởng đến cuộc sống chúng ta nhiều hơn. Người mà có trung tâm rốn không được mở ra thế thì họ không thể nào thu hút được nguồn năng lượng đó, thậm chí họ không thể biết điều đó. Trung tâm rốn của ta phải sẵn sàng đối phó với bầu trời mở rộng và ta phải chú ý đến nó. Có 4 cách thức quan trọng khiến năng lượng đang ngủ yên tại rốn có thể trở nên thức tỉnh. Đầu tiên là tập luyện đúng đắn, thứ nhì là thực phẩm, thứ ba là lao động, thứ tư là ngủ đúng đắn. 
     Đầu tiên của luyện tập là toàn bộ não bộ được nghỉ ngơi, toàn bộ thân thể cũng được thư giãn, im lặng thoải mái, sao cho không có bất kỳ căng thẳng nào trong cơ thể. Bạn lắng nghe một cách yên lặng, một sự bình yên sâu xa bắt đầu xuất hiện, bạn hít thở sâu. Hơi thở càng sâu thì bạn càng có khả năng làm việc với trung tâm rốn và phát triển nó. Hơi thở phải luôn hoà điệu, bình yên, sâu và chậm, càng ăn khớp nhịp nhàng thì năng lượng sống của bạn bắt đầu trỗi dậy, sẽ bắt đầu tỏa chiếu từ trung tâm rốn. Trong vòng vài ngày liên tục luyện tập, cái quá trình thở này sẽ trở nên tự động, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy có những năng lượng nào đó đang tuôn chảy từ rốn của bạn, bạn thấy khoẻ hơn. 
     Thứ hai là thực phẩm và cách ăn đúng đắn. Con người là loài duy nhất mà thực phẩm của họ không thể nào tiên đoán được. Họ ăn được nhiều thứ, từ món ăn thiên nhiên cho đến hoá chất độc. Dù người đó có thánh thiện thế nào đi nữa, một khi đã bị đầu độc hoá chất thì anh ta sẽ chết. Nếu chế độ ăn thực phẩm xấu được tiêu thụ dần dần, thì trung tâm rốn hầu như đi vào ngủ lịm. Vì thế, thực phẩm càng nhẹ, càng ít tạo ra nặng nề trên cơ thể, nó càng có giá trị đối với sự khởi đầu tâm linh. Chế độ ăn uống đúng là không tạo ra kích thích, không có tính gây độc, không nặng nề cho cơ thể. Nếu sau khi ăn ta cảm thấy nặng nề và buồn ngủ thì ta biết rằng ta ăn uống sai cách. Một số người bị bệnh bởi vì họ đã ăn không đủ thực phẩm, còn một số khác bệnh tật vì họ ăn quá nhiều. Nếu họ chỉ ăn một nửa những gì họ thường ăn, họ sẽ chẳng đau ốm gì cả. Thái độ sai lầm về thức ăn đang trở nên nguy hiểm, nó tỏ ra là rất tốn kém, dường như không tạo ra sức khoẻ, dường như nó chỉ gây ra bệnh tật. Vì vậy, mỗi người nên cảnh giác và ý thức về việc ăn uống của mình. Tình trạng tâm trí trong lúc ăn rất là quan trọng hơn ta tưởng. Nếu bạn ăn trong một tâm trạng lo lắng thế thì ngay thức ăn tốt nhất cũng có hại. Nếu bạn ăn với sự vui sướng thì đôi khi ngay cả hoá chất cũng không thể tác động xấu lên bạn một cách hoàn toàn. Khi ăn ta phải cảm thấy biết ơn và hạnh phúc của bữa ăn. Có người vợ chờ cả ngày đợi chồng về nhà ăn tối, rồi tất cả những gì bà ta thu thập trong ngày bùng nổ ngay khi người chồng sắp bắt đầu ăn. Bà ta không biết rằng bà ta đang làm công việc của một kẻ thù, đang dọn chất độc lên đĩa ăn cho chồng. Người chồng cũng căng thẳng và lo lắng sau cả ngày làm việc, ông ta tống đại thức ăn vào bụng rồi rời bàn ăn. Đó là cuộc sống đang bị đầu độc. Cần dùng bữa ăn của mình một cách hạnh phúc, vui vẻ và thư giãn, nếu đang không ở trong tình trạng như thế, tốt hơn hãy nên chờ một lát cho tới khi nào bạn cảm thấy bình an, hoàn toàn sẵn sàng ăn trong trạng thái vui vẻ, biết ơn. Tình cảm của lòng biết ơn cần có mặt trong mọi phương diện của cuộc sống, đặc biệt nhất là với bữa ăn.
     Thứ ba là lao động thể lực. Mỗi người đều nên tham gia lao động với một năng lượng nhất định. Người nào tham gia lao động càng mạnh mẽ, càng sung sướng, càng biết ơn thì người ấy càng thấy năng lượng di chuyển từ não xuống rốn. Năng lượng dành cho lao động được lấy từ rốn. Lao động rất cần cho sự nhanh nhẹn của cơ thể, cho sự thức tỉnh hoàn toàn của tâm trí và sự nhận biết toàn bộ con người. Mỗi người nên tự phát hiện cơ thể mình xem cần phải lao động bao nhiêu để sống hạnh phúc và tươi tắn hơn.
     Thứ tư là ngủ thích hợp. Ai không ngủ đúng thì cũng không thể sống đúng. Trong khi ngủ năng lượng sống được tích trữ, sự sống của bạn được tái nạp sinh lực, các trung tâm não và tim được lắng dịu đi, bạn lại trở thành một với thiên nhiên và hiện hữu. Một giấc ngủ sâu là rất cần thiết chỉ lúc đó thì mọi hoạt động tái nạp của cơ thể mới xảy ra. Nó là khoảng thời gian nhiệt độ cơ thể hạ thấp xuống trong khoảng 3 giờ. Ngủ đúng là ngủ sâu và lâu càng tốt. 
     Nếu cuộc sống diễn biến theo bốn điểm ấy, có nhiều cơ hội mở ra cánh cửa trung tâm rốn - cánh cửa của đời sống tâm linh. Nếu nó mở ra thế thì điều phi thường của vô thức xảy ra, điều mà ta chưa hề kinh nghiệm trong cuộc sống thường nhật của mình. Có rất nhiều thứ bí ẩn dấu bên trong cơ thể. Các nhà khoa học nói rằng phân nửa não bộ hoàn toàn chưa sử dụng tới. Trong tự nhiên chẳng có gì là vô dụng. Có lẽ một khi kinh nghiệm và kiến thức của con người phát triển lên, thế thì cái phần ù lỳ ấy sẽ trở nên linh hoạt và bắt đầu làm việc. Có ai biết được đâu là giới hạn giác quan của chúng ta, chúng còn có thể lớn lao tới mức nào.
     Có hai con đường sống: Một con đường đi theo chiều ngang, đi từ thời thơ ấu tới thời thanh niên, tới già và cái chết, là con đường thân thể vật lý. Còn con đường khác theo chiều đứng, đi từ thời thơ ấu đến thanh niên, tuổi già và bất tử, là con đường của người trưởng thành. Chưa đi trên đường chiều đứng thì bạn còn bỏ lỡ toàn bộ cơ hội cuộc sống. Khi người ta trở nên già trong chiều đứng, người ta có sự duyên dáng và cái đẹp, có từ bi và tình yêu. Người trưởng thành không bao giờ chết, bởi vì người đó sẽ học ngay cả trong cái chết. Cái chết cũng sẽ là một kinh nghiệm cần được sống mãnh liệt hơn và nhận biết hơn. Đó là thông điệp của tất cả người tỉnh thức.
Osho, Ấ n Độ - 1980

8/10/2014 11:33:07 AM
Lịch
THỐNG KÊ
Hôm Nay:   7
Hôm qua:   41
Tuần này:   370
Tuần trước:   580
Tháng này:   2578
Tháng trước:   2967
Tổng cộng:   614896
Bản quyền tác giả Đoàn Thanh Hương
Đăng ký bản quyền tác giả số:4399/2008/QT
Giấy phép xuất bản số: 816-2013/CXB/09-31/HĐ